Hồi ức lính

Tù binh PaRa

Đơn vị tôi có đợt cấp quân trang cho lính, tôi nhận được một quần xoavios tương đối đẹp, nhưng lại phải bị nhận cái áo phin màu đen chết tiệt, đen như quạ, đen như áo đen của lính Khmer đỏ, có điều vẫn có hai túi ngực, đỉa đeo cầu vai như quân trang xuân hè của bộ đội chính quy.
11

Nhìn lại các trung đội khác cũng có vài chiếc giống của mình, không những vậy còn có thêm nhiều màu sắc khác nhau, màu vàng úa, màu xanh cổ vịt, màu xám tro v, v. Tôi cầm áo lên phàn nàn với Khoa tiểu đội trưởng :

– Ông xem, thằng đi đầu mặc bộ này đi truy quét, lính mình tưởng địch, nó bắn nhầm thì tôi bỏ mẹ à?

– Thì mặc loanh quanh trong doanh trại hoặc lúc tăng gia đào hào thôi, chớ có bước ra khỏi hàng rào đơn vị là được.

Rõ khổ, là lính chiến quân trang lung tung, có thằng mặc quân phục lính binh đoàn Hensamrin vàng úa như da bò, có thằng đội mũ sắt VNCH, giày bố đen, hoặc giày ghệt cao cổ của mỹ, rồi cả áo ngụy binh ngầu ngầu, chẳng biết đâu mà lần. Lính chiến khổ, quân nhu thiếu thốn khi diệt được địch, lột bừa quần áo của nó rồi khoác phứa lên người.

Một hôm tôi dẫn lính C5 đi truy quét, vừa bước chân đến đầu phum campa rạ đã thấy mấy người dân nét mặt hớt hơ, hớt hải chỉ chỏ về phía giữa phum, miệng lắp bắp : 

– Tà hiên, Tà hiên! 

Quái lạ, nếu là địch thì dân hay gọi là pol pot, là bộ đội thì gọi là coong tóp, đây lại gọi là “lính” nghe có vẻ không đúng trong cách gọi. Hơn nữa phum này nổi tiếng theo địch, C5 đã từng hi sinh nhiều người tại phum này. Sao họ lại báo có địch cho mình? Đại đội cho triển khai bao vây quanh phum. Nhìn từ xa đã thấy ba bóng áo xanh, đội mũ phớt cụt rộng vành, sắc phục khác lạ, chúng đang lấy gạo và bắt gà của dân, một thằng leo lên cầu thang bỏ súng ngoài cửa, vào hẳn trong nhà.

Cả đơn vị háo hức chờ lệnh nổ súng, không ngờ hai thằng dưới đất bất ngờ vượt vòng vây phóng thẳng vào rừng bỏ chạy, quăng hết gà vịt, lương thảo. Chúng tôi nổ súng nhưng không chết tên nào, còn lại một tên trên nhà sàn, chúng tôi vây chặt không cho thoát thân.

Một lúc sau cửa mở, một người đàn bà tóc tai rối bù, váy xộc xệch, mặt tái mét, hớt hải xô liếp chạy xuống cầu thang làm rớt cây súng R15 của tên địch. Chúng tôi tiếp cận gần hơn hô: “Đầu hàng!”

Biển Đen liều mạng lao lên nhà sàn lôi cổ nó xuống, bộ quân phục xanh rờn, quần nhà binh túi bắt gà giày da cao cổ, thật dễ ghét. Nhìn bộ quần áo này yếu lính và đểu cáng làm sao. Sau khi lấy dây dù trói kỹ càng, chúng tôi thi nhau đấm đá, đấm thẳng vào mặt vào mũi, không phải ghét tên địch hà hiếp dân lành, cũng không phải lí do nó là địch… mà chỉ đơn giản lính ghét bộ quần áo nó đang mặc trên người.. quá đẹp, quá ngầu.

Mọi trang bị trên người nó hơn hẳn lính bộ binh chúng tôi, phải đánh cho bõ ghét. Đại đội Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng trợn mắt ngăn cản đám lính hung hãn, anh dùng cả thân mình che chở cho tên tù binh mà thằng Thành Lùn vẫn còn cố xong phi thêm hai cước vào lưng.

Chúng tôi giải tù binh xuống phum Căm Tin, nơi ấy có ổ phục kích của C5, gửi lính phục kích đưa tù binh về tiểu đoàn bộ khai thác. 

Ba ngày sau chúng tôi truy quét trở về, hỏi thăm về tên địch, được biết nó là lính Para một sắc lính không biết của ai đào tạo. Vùng chúng tôi hoạt động hầu như không có sắc lính này, duy nhất xuất hiên tại phum campa rạ có một lần.

Tôi xuống trung đội vận tải xem thằng tù binh, đồng thời muốn ngắm lại bộ quân phục đẹp đẽ của nó, nhưng chỉ thấy một thằng miên tóc xoăn mặt mũi bầm tím mặc cái quần mất ống của quân tình nguyện Việt Nam và cái áo không tay trên túi ngực có thêu hàng chữ C5D8E29F307. 

Nguyễn Tuấn